Top 20 Bài thơ hay của nhà thơ Vọng Thanh

21-01-2021 20 526 0 0

Báo lỗi

Nhà thơ Vọng Thanh tên thật là Nguyễn Đình Phong, nick facebook Vọng Thanh sinh năm 1970. Anh quê ở thị xã An Nhơn, Tỉnh Bình Định. Hiện anh sinh sống và làm việc tại thành phố Hồ Chí Minh. Anh viết khá nhiều, chủ đề trong thơ anh rất đa dạng, miêu tả mọi mặt của cuộc sống. Đôi khi có những bài mang tính triết lý cao. Bởi vậy thơ anh được khá nhiều người yêu thích và mến mộ. toplist.vn xin giới thiệu những bài thơ hay của anh.

1234567891011121314151617181920

1


Lan Huong Nguyen

Tham khảo:  Top 6 Cửa hàng thực phẩm đông lạnh chất lượng nhất tỉnh Bình Thuận

Bài thơ: TÔI

TÔI

Tôi!…

Trót mang

một tâm hồn điên loạn

Kể từ khi

chết lạnh bể nhân gian

Tôi!…

Như những mảnh thiên thạch

rớt xuống trần tan vỡ

Giữa bao la vụ trụ

của muôn ngàn…

Và tôi…

… lại gặp em

như một vì sao sáng

Len qua tim

vực dậy… hóa thiên đàng .

PN – Vọng Thanh

Ảnh chân dung tác giả Vọng Thanh
Ảnh chân dung tác giả Vọng Thanh


2


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: MÙA HẠ CUỐI

MÙA HẠ CUỐI

Tôi bỏ lại sau lưng mùa hạ cuối

Đường tôi đi đã nhuốm bụi thu sầu

Thôi đừng tiếc thương chi mùa lầm lỗi

Nhớ nhau nhiều… cũng có ích gì đâu?

Tôi bỏ lại phía chân trời đầy gió

Chỉ mang theo ánh mắt bữa em nhìn

Và giữ lại mỗi chút thương chút nhớ

Chút ngọt ngào nho nhỏ giấu trong tim

Hạ cháy đỏ ngút ngàn trong thương nhớ

Ai dửng dưng như chẳng Hạ bao giờ

Chiều lãng đãng hoàng hôn về đày đọa

Ta chạnh lòng gầy guộc những câu thơ

Cho ta hỏi Thu chờ ai ngồi đợi

Để lá chiều xao xác mộng yêu đương

Giá em được một lần cơn gió nhẹ

Ru hồn ta qua giấc mộng miên trường

Chiều ngược gió hèn chi mình mệt lả

Phố ồn ào riêng ta vẫn cô đơn

Ta ngơ ngác nắng chiều phai sắc lạ

Mãi ngập ngừng, như… có kẻ từng thương.

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

3


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: KHÚC TỰ TÌNH CHIỀU HẠ

KHÚC TỰ TÌNH CHIỀU HẠ

Hạ chiều…

chạm đáy hồn côi

Hoàng hôn

lấn bước

sương rơi đỉnh đầu

Vẳng xa

tựa khúc mưa ngâu

Dư âm đâu chợt

vọng câu

kinh buồn

Gót đời

quằn nặng mưa tuôn

Áo đâu đo dạ cuối đường

em đi…

Mai về

rủ buổi xuân thì

Mặc manh chiếu rách, li bì

ngả nghiêng

Ngày mai…

lỡ giấc… mộng hiền

Áo hoa ta vẽ

sẽ viền

tháng năm

Mai về

mượn

nửa

vầng trăng

Cho em

chống lại

sông

anh…

dại khờ!

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

4


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: THÁNG TƯ CHIỀU HẠ BUỒN

THÁNG TƯ CHIỀU HẠ BUỒN

Anh tìm em cả Tháng tư

Sài Gòn giấu em kĩ quá

Anh hỏi con ve sầu nấp trong kẽ lá

Mãi lắc đầu…

… không thấy em!

Sài Gòn Tháng tư nắng réo qua thềm

Thơ anh lạc tìm em giữa miền khao khát nhớ

Anh gửi cánh thơ về Sài Gòn nơi đó…

Mà mây đen kín trời, nhưng còn… thương sợ,

ướt thơ anh

Để hôm nay…

anh trở lại một Tháng năm

Vết lằn Tháng tư vẫn nằm im như cũ

Cánh bằng lăng tím đung đưa như gửi lời ai nhắn nhủ

Để công viên buồn… chiều chủ nhật

dửng dưng

Có nghĩa gì đâu, thương nhớ một người dưng

Ngày chia tay anh về… nắng sầu bưng trong Hạ

Ta vẫn biết vắng em, thơ ta buồn đến lạ

Cả con ve sầu ra rả giọt đàn lơi

Ừ thì…! Tháng tư buồn

Ta ngỡ tháng năm trôi…

Một chút hờn ghen nhỏ nhoi sẽ rồi lấp vá

Nào ngờ Sài Gòn giấu em kĩ quá

Để thơ anh giữa chiều… nắng Hạ

rưng rưng.

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

5


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: HÀ NỘI MÙA NÀY ĐẸP LẮM PHẢI KHÔNG EM

HÀ NỘI MÙA NÀY ĐẸP LẮM PHẢI KHÔNG EM

Hà Nội mùa này

đẹp lắm phải không em?

Được ngắm bằng lăng tím trời nơi

phố cổ

Hãy vẽ giúp anh

một vòng nơi góc phố

Khắc tên em…

người con gái Hà Thành.

Lỡ mai này

rong ruỗi biết đâu chừng…

Nhớ mùa Hạ

Nhớ bằng lăng trổ lá

Nhớ đôi mắt, ướt nhoà cay góc phố

Chợt ngỡ ngàng… thương nhớ

nhận ra nhau.

Hà Nội mùa này

mái phố chắc thâm nâu?

Cây cầu Long Biên cũng ngã màu lam cũ

Em nhớ vẽ cho anh bức tranh màu đầy đủ

Đường Thanh Niên…

Hồ Tây, và cả Chùa Trấn Vũ

Gói luôn chỗ em nằm…

kẻo vần vũ gió mây!

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

6


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: HÃY VỀ QUY NHƠN EM NHÉ

HÃY VỀ QUY NHƠN EM NHÉ

Em không về… Hà Nội ư?

Thôi!… Hãy về quê anh!

Quy Nhơn mùa này biển xanh đẹp lắm

Bờ cát mịn màng, hoàng hôn tung bọt trắng

Thuyền nhấp nhô xẻ gió lộng

vươn khơi

Em không về Hà Nội phố, thì… thôi

Hãy đến quê anh

Miền đất võ trời văn ngọt mời mến khách

Phố cổ Hà Thành hẹn mùa Thu em nhắc…

Chúng ta về, cũng chẳng muộn màng đâu

Hà Nội – Quy Nhơn… hai lối mộng hôm nào…

Em – Anh hẹn, đã bao mùa rồi nhỉ?

Ngày tao ngộ hẹn hoài sao ích kỷ

Để phố buồn… “Dốc Mộng”(*) ánh trăng nghiêng

Hôm nay về anh xin được nắm tay em

Mình cùng nhau đi viếng Hàn Thi em nhé

Thăm Quy Hòa, Bãi trứng, Kỳ Co và Eo Gió

Tiện ngang cầu…

Thị Nại hứng gió đêm

Về nhé em!…

Ta kịp mùa lễ hội… (*) và ngắm ánh trăng lên

Nơi Gềnh Ráng lung linh, trăng huyền thoại

Tháp cổ rêu phong bên Cầu Đôi em tới

Chạm một cung đường hai lối mộng Anh… Em…!

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

7


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: MƠ

Ta say

trời đất cũng say

Ta buồn

trời đất

cũng lay theo buồn

Đêm đầy lá

rụng hồn hoang

Miên mơ ta thấy trăng luồn

qua khe

Thuyền trăng

nửa mảnh nghiêng the

Chở ta đi khắp bốn bề nhân gian

Bồng lai,

Tiên cảnh, ngút ngàn

Non xanh nước biếc

vô ngần thanh tao

Ta – Trăng

cạn chén rượu đào

Trăng say nghiêng ngả, lộn nhào

ta rơi

Giật mình

tỉnh giấc ới ơi

Thì ra một bóng giữa trời

mông mênh

Đêm tàn

nửa mảnh trăng chênh

Ta – Trăng

riết róng

cong vênh mặt người

Nhìn trăng…

ta thấy trăng cười

Nhìn em…

ta thấy

cuộc đời

đa đoan!…

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

8


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: SÀI GÒN VÀ TÔI

SÀI GÒN VÀ TÔI

Sài Gòn mưa, chuyện của trời

Liên quan đâu nhỉ mà người ngẩn ngơ

Hàng me ướt hàng me khô

Lá lưa thưa rớt mơ hồ em – tôi

Sài Gòn nắng, cũng bồi hồi

Bâng khuâng tà áo gãy đôi khung trời

Người đan nhớ, giọt thôi rơi

Hình như… tôi nợ, một lời với em

Sài Gòn… mưa nắng qua thềm

Em như con gió rối ren phố chiều

Con đường sũng ướt buồn hiu

Nghe như đau đáu, một chiều vỡ toang

Trăm năm… cát bụi vẫn còn

Mà sao ta… với Sài Gòn, thấy… xa.

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

9


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: LÃNG ĐÃNG THÁNG 7

LÃNG ĐÃNG THÁNG 7

Một ngày lạc lõng trôi

Em từ… như cơn gió

Nhẹ rót vào anh mênh mang miền nhớ

Dặt dìu như tựa lời ru …

Cơn gió nào như khúc thụy du

Ru miên mãi anh mùa thu non bấy …

Em ngực trần đỏ ửng mùa tháng bảy

Anh khạo khờ từ bữa ấy…

thương em…!

Con gió nào nương níu tựa thôi miên

Ngót thịt da nhũng mềm khao khát

Ta như con thú hoang lạc qua miền sa mạc

Khát tìm vũng nước

gặp được bữa miên mơ

Tháng bảy ơi sao vụng vặt câu thề

Cánh phượng sót dập vùi mưa tơi tả

Ai cúi mặt lặng nhìn theo gót Hạ

Cho phố nao lòng xác lá ngập thu bay…

Ta yêu em, ngọn gió vô cùng… cứ nhè nhẹ qua tay

Cứ yêu tin cháy hết mình như khúc hát

Vẫn thừa biết em chẳng bao giờ gồng mình đi qua con nước bạt

Hay uống ngụm nước trong ngần sông suối của làng anh

Vẫn biết rằng chẳng bao giờ em hứng vạt nắng chiều cuối buổi mong manh

Và càng không thể tin em đem đến cho ta chút bình minh buổi sớm

Ta khạo khờ ngủ quên trên chiếc giường định mệnh

Mà cứ ngỡ đời ban tặng cho ta

Ừ… mà thôi! Luyến lưu gì một ngọn gió phương xa

Thế mà dặn lòng quên đi mấy lần rồi lại nhớ

Giờ có lẽ xa… xa thật rồi người ơi…

muôn thuở

Ta thương mình… chưa được lần chạm trổ nhánh hoa môi.

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

10


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: CON VỀ


CON VỀ

Con về
thăm Mẹ chiều nay
Nghe mùa thu lá rớt đầy cõi mơ

Con về
nhặt chút hư vô
Mà nghe trong gió đục mờ tháng năm

Con về
thắp nén hương trầm
Khói rung rinh vẽ một cành hoa rơi

Con về
nhặt tháng năm trôi
Trượt con kênh té ngẫm cười thế gian

Con về
múc ánh đạo vàng
Xâu đầy bận chuỗi ngỡ ngàng Mẹ ơi

Con về
Nhặt mảnh chiều rơi
Cánh Cò giờ cõng buồn vui dưới mồ

Con về
lạc giữa sông quê
Mượn câu Lục Bát nương nhờ qua đêm

Sông sâu đò vực lênh đênh
Lặng nghe tiếng Mẹ ướt thềm Vu Lan
Chấp tay quỳ dưới Đài Vàng
Cầu vong ân Mẹ đạo tràng hiển linh.

PN Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

11


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: TÌM VỀ

TÌM VỀ

Con sẽ về với quê Mẹ, xa xôi

Về với nắng cháy sạm da người buổi Hạ

Về với dòng sông tuổi thơ

với mùa thơm rơm rạ

Dẫu nhặt nhạnh bùi ngùi hay tơi tả

buồn – thương

Con rũ bỏ hồng trần tìm về… quên nẻo gót phong sương

Phủi lớp bụi bám trên mình và ngực cài khuy bấm lại

Treo trở tháng ngày uột èo qua đi

mùa lúa đòng con gái

Đất trắng đồng trơ hoang phí mấy

vụ mùa

Mẹ ơi!…

Lũ chim trời a dzua…

Đẫm nát suy tư, con vun vén thêu thùa

Trên vầng trán còn hằn những đường vắt dọc ngang và lổ lan sau đuôi mắt

Ngày mưa bão đi qua,

tưởng sẽ bình yên nào ngờ cứ buồn dài dằng dặc

Con cuộn lại vo tròn, nghe trong khóe mắt cay cay

Mẹ ơi!…

Cho con được về, tìm lại giấc ngủ say

Trên giường nhỏ nang tre những ngày

ầu ơ… Mẹ hát

Nơi phồn hoa giữa chợ đời tất bật

Trong gấm vóc lụa là, con quên mất

một chân quê

Hôm nay… con tìm về

Dù không còn nguyên vẹn như xưa

Nhưng con cố vẽ lên mình bóng quê mà

không phải là phồn hoa, mái phố

Con vẫn giữ nguyên hình hài không hề chạm trổ

Để nhặt chút gieo neo từ tay Mẹ

hôm nào…

Chiều nay gió lùa vài đọt lá lao xao

Con nhặt chiếc lá vàng rơi…

mà giật mình nghe chết điếng

Dòng sông đỏ

ráng chiều như rịn tím

Nấm mồ hoang

chật cỏ kín

xanh chiều…

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

12


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: THÁNG TƯ CHIỀU TRỞ GIÓ

THÁNG TƯ CHIỀU TRỞ GIÓ

Lại một mùa…

Tháng tư nữa đơm bông

Người lữ khách bâng khuâng chiều trở gió

Tháng tư ơi!…

nỗi niềm len qua cửa

Đôi mắt buồn… dâu bể

đọng rèm mi

Tháng tư buồn…

rưng rức sợi chia ly

Tà áo còn nguyên cúc ràng cơn gió lạ

Anh đâu thể hái cho em, mùa tàn… xác lá

Thu… sẽ nói gì?

Khi mà Hạ…

chia tay?!

Thương nhớ nào… gầy guộc

kiếp liêu trai

Tan trong Hạ lưu đày hoang vu bữa

Ta trai tráng

chết trên miền ngạo nghễ

Khuỵu bàn chân

sặc sụa

buổi hẹn hò

Tháng tư về…

thấp thỏm cứ đợi chờ

Xin cho nhặt niềm tin, đừng vụn vỡ

Dẫu cho muộn, xin được cùng gió thở

Để nỗi buồn…

rớt nửa phiến

ưu tư..!

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

13


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: ĐƯỜNG CHIỀU

ĐƯỜNG CHIỀU

Đường chiều

mờ mịt sương giăng

Người từ muôn thủa ăn nằm

thương – đau

Nước trôi lững một nhịp cầu

Mà quên đáy dạ, đo sào

lòng nhân

Người về

đong lại bụi trần

Hạt rơi sót lại

thế nhân trầm phù

Trăm năm… điệp giấc thâm u

Diêu Bông tìm mãi… “lời ru thêm buồn”(*)

Đường chiều

nặng hạt mưa tuôn

Xin người đây đó, đừng buồn

mùa đi…

Ngày mai

nếu buổi xuân thì

Lỡ làng ta gặp

ừ thì… Cố nhân!!!

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

14


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: CỔ TÍCH THÁNG BA

CỔ TÍCH THÁNG BA

Tháng ba về đỏ rực trời hoa gạo

Rét Nàng Bân thay áo đếm qua mùa

Hạ lón lén thụt thò ngoài song cửa

Hoa bưởi buồn chuyển dạ cánh đu đưa

Tháng ba về lớt phớt những cơn mưa

Hoa sữa trắng giấc mơ thành hiện thực

Anh và em bỗng hóa thành kí ức

Trang thơ tình rưng rức hóa cô Tiên

Tháng ba về ong bướm lại chao nghiêng

Nụ cười sâu đồng tiền rơi rỏn rẻng

Anh đem thơ ước một chiều hò hẹn

Mình bên nhau biến cổ tích thật hiền

Cổ tích nào đẹp và thật không em?

Hay ảo tưởng rồi trở thành quá vãng

Xin đặt tên cho giấc mơ lai láng

Vọng mãi đời đẹp cổ tích Tháng ba.

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

15


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: PHỐ THỊ CHIỀU KHÔNG EM

PHỐ THỊ CHIỀU KHÔNG EM

Em mãi thế! Vết rêu xanh muôn thuở

Chút ân tình… ta vướng nợ đời nhau

Mưa lách tách rót đầy ly sầu muộn

Em đâu rồi… không cạn chén đêm thâu?

Chiều… phổ thị, ngã vào đêm lạc đắm

Hồn ta say chếnh choáng giữa tinh cầu

Em như tựa con gió chiều không tuổi

Vi vu trần tục lụy, khiến ta đau…

Chiều phố thị ta thành nơi quán trọ

Nhịp đời ru… nghe gió lạ qua tay

Ta mộng ảo trần gian, gầy giấc điệp

Rượu chung tình, môi lạnh, giọt sương bay

Em mãi thế! Nơi tận đầu ngọn sóng

Dội vào ta cựa thốn buổi ăn năn

Em con gió nuông cánh buồm mê mải

Ta sông dài trượt mãi chuyến đò trăng

Này em hỡi! Phải chăng là phố nhỏ?

Nét kiêu sa phong lối chỗ ta nằm

Đời cắt tóc, tặng ta làm bút cọ

Vẽ khung trời, ảo mộng… một trăm năm.

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

16


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: VIẾT VỀ NHỮNG NGƯỜI CON GÁI SINH THÁNG TÁM

VIẾT VỀ NHỮNG NGƯỜI CON GÁI SINH THÁNG TÁM

Em!

Người con gái đi qua

nhọc nhằn trắc trở cuộc vần xoay

Soi rõ bóng mây uốn vạn ngày

ánh sáng

Bẻ cong câu thơ

mượn vầng trăng Tháng tám

Chèo qua bến đời giông tố của càn khôn

Tháng tám mùa Thu

Bức ảnh của vạn hồn

Nhưng em tạc riêng mình bức phù điêu ghép hình con chữ

Tháng tám

Em sinh ra

Cánh ban sơ cựa mình quyến rủ

Khe khẽ dỗi hờn trong gió nhú nhẹ nhàng hương

Tháng tám

Em sinh ra

Bất chợt trời đổ mưa tuôn

Ướt chiếc lá non cúc hờn chưa bung nụ

Con gió đi hoang nỗi buồn đâu dám ngủ

Chỉ có tiếng tơ chùng ru…

điệu lý Nam ai

Em !

Người con gái

gánh mùa Thu ướt đẫm trên vai

Chiếc lá rụng ủ hình hài kí ức

Em… muốn gọi nắng về trên rẻo cao

kéo thời gian đếm ngược

Nhưng rất tiếc…

Hạ đã qua rồi, mà kí ức…

chẳng buông xuôi!

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

17


Lan Huong Nguyen

Bài thơ

TÔI VÀ EM

Tôi và em…

hai người dưng xa lạ

Vô tình… lướt thướt qua nhau

Tôi gả đàn ông, cánh chim trời phiêu bạt

Uống ngụm nước phong trần khao khát bữa no nê…

Em!…

Người đàn bà… trung trinh nhưng lãng mạn đam mê

khuyết nửa vầng trăng, ru câu thơ say ngát mùa Tháng sáu

Tôi!…

Cánh diều đứt dây lơ lửng ngày giông bão

Vướng sợi tơ tình neo được bữa mùa yêu

Nửa đời phiêu du mê đắm lạc đường chiều

Chạm phải mùa thương đêm về úp mặt nghe dòng sông khóc

Ừ! Thì… tôi khạo khờ, nên trên mình lằn vết roi ngang dọc

Thế mà vẫn chuốt ngót, mê tình… hoang lạc mộng trăm năm

Em ngang qua đời tôi, mà ngỡ ở cung hằng

Nên đâu nghĩ vũ trụ mênh mông lại sang bằng ngày tận thế

Tôi thương em, thương bàn tay ngoan chưa chạm miền bão tố

Luộm thuộm bao mùa gieo hạt nhớ… vô tư

Ừ… thì, Hạ cuối mùa nên gió lả sang Thu

Cánh phượng vĩ đung đưa chiều nay ngậm ngùi tan trong gió

Mai mốt tôi về tặng nhành phong ba em nhớ giâm đầu ngõ

Để em chắn nghi ngờ lo sợ bão không tên

Em!…

Người đàn bà ngủ say trên cánh tay ngoan

Choàng lên cổ mảnh khăn voan kiêu sa lộng lẫy

Em cho tôi tắm mình trong dòng sông không đáy

Lịm hết người nghe sông chảy mênh mang

Tôi chấp nhận xếp cánh diều nguyện làm buồm lướt lênh đênh

Niềm vui của tôi, là được mỗi ngày nhìn thấy em an yên và hạnh phúc

Em cứ gói ước mơ bung vít cành trái ngọt

Mặc gió xôn xao huyễn hoặc kẻ tội đồ

Tôi không dám đặt điều hay vọng tưởng những ước mơ

Hay ảo ảnh “mái tóc che ngang đợi chờ giấu nụ hôn ngào ngọt”(*)

Tôi không muốn sự hiện diện của tôi, mà đời em đắng đót

Khi hai nửa tim khờ

cứ… lỗi nhịp không nhau!

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

18


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: MỐI ĐỜI

MỐI ĐỜI

Không hẹn hứa, sợ người đời mãi nhắc

Để lá bay theo ngọn gió vô thường

Ta tự biết khi nhìn qua ánh mắt

Một nỗi niềm… thôi kệ gió thai hoang

Miên man lắm, con đò buồn đợi khách

Khúc quanh co dòng chảy ngược mối đời

Xin nán lại nghe thói đời trách móc

Vi vu mùa lên những giọt ngâu rơi

Thôi úp mặt, để nghe dòng sông khóc

Giữa nhân gian vịn gắn lại nụ cười

Tình chưa lớn biết lấy gì bao bọc

Lời nói nào… cho tín chấp em ơi

Thôi! Ta níu trăng về làm nhân chứng

Sao gió luồn qua ngõ ngách cô đơn

Ôm bóng nguyệt ngực đầy nghe nhăn nhó

Hoang vu qua rưng rức cuộc tình buồn

Có lẽ đợi… dăm ba mùa thu nữa

Lá rụng đầy trên mỏm đất trăm năm

Bao dấu nhẹm cuộc người không tứa nhựa

Và rừng thông… vi vút gọi ta nằm…

Có thể là… mười năm… hai mươi năm…?

Ta và em trở thành người thiên cổ

Cõi tha ma, vách thành đâu nghiêng đổ

Hồn lưu vong không có chỗ trầm phù

Mình… lại về, sênh giấc mộng thiên thu???

PN-VọngThanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

19


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: CÓ MỘT THÁNG SÁU BUỒN LẶNG LẼ ĐI QUA

CÓ MỘT THÁNG SÁU BUỒN LẶNG LẼ ĐI QUA

Tôi có một cuộc tình sẽ giấu ở trong tim

Không ai biết, chỉ một mình Tôi biết!…

À không!… Còn có cả tháng sáu buồn thao thiết

Mà không ồn ã, cũng chẳng ơ thờ

cứ lặng lẽ…

lặng lẽ… đi qua.

Tôi và Em…

Như một khúc tình ca

Như cánh phượng cháy đỏ mùa Hạ cuối

Chiều Quy Nhơn con sóng lòng réo gọi

Khoanh nỗi nhớ vo tròn lầy lội đẫm trong tim

Ngày tôi gặp em

Thổn thức một niềm tin

Mà đã từ lâu đóng băng thành cổ mộ

Trời viễn xứ…

nhạt nhòa, không thố lộ

Cửa con tim, ai… bày cỗ đón em vào?…

Tình yêu này…

Tôi chẳng hiểu vì sao?

Da diết nhớ, da diết buồn vô cớ

Chỉ có những cơn mưa tháng sáu bất chợt về nơi ngõ

Hiểu được điều gì đó…

giữa… Em – Tôi!

Tháng sáu dịu dàng

Tháng sáu giọt mưa rơi

Thương nước mắt em tôi cạn khô, sợ ngày không còn nữa

Mùa Hạ đi qua thả vài sợi nhớ

Mỏng tang chiều

Xin tóc gió, mưa bay…

Tôi nén giận hờn trổi khúc nhạc lên tay

Gửi chút nắng xôn xao một ngày trôi qua nữa

Lắng chút nỗi lòng nghe tinh cầu vụn vỡ

Ở nơi nào…

Em có nhớ…

Tôi không?

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

20


Lan Huong Nguyen

Bài thơ: MỘT CHÚT THÁNG NĂM

MỘT CHÚT THÁNG NĂM

Một chút tháng năm còn trên tóc

Mà gió mân mê mãi đến chiều

Em có đi qua mùa thương cũ

Xin đừng để gió lạc lòng xiêu.

Một chút tháng năm chiều sâu lắng

Mà nghe gió nói rất tinh anh

Dịu dàng hoa cỏ nhầu nhỉ ngọc

Dọi xuống bình yên chút mộng lành.

Một chút tháng năm ngày vội vã

Để lại dòng thơ cũng chưa tròn

Nụ cười còn lửng như chiếc lá

Neo giữa bờ anh một dấu son.

Một chút tháng năm còn sót lại

Phương Nam gom hết gửi vào đây

Hoàng hôn loang nhẹ màu sương khói

Ngún đỏ tàn theo một gót ngày.

PN – Vọng Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)